Favorite quote:

  • There are 3 sorts of people in the world: those that are IMMOVABLE, those that are MOVABLE and those that MOVE.

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Chuyện xửa chuyện xưa chuyện như cơm bữa


Sáng ra vô đọc báo gặp được bài này máu lại sôi lên tận não.

Bài báo đưa thông tin về việc "lãng phí mua sắm trang thiết bị Y TẾ" tại khu vực Tây Nguyên, kèm theo những con số chi tiết về mức độ lãng phí + thông tin cụ thể về các điểm lãng phí xảy ra. Các vấn đề chung chung:
- mua thiết bị đầu voi đuôi chuột - ghi là xuất xứ 1 nơi nhưng thực ra hàng lại theo kiểu lắp ráp mỗi nơi 1 bộ phận, thậm chí là truy ra nguồn gốc tại một nơi hoàn toàn xa lạ => Kiểu khai láo.
- nơi thiếu nơi thừa, nơi thì máy móc không đồng bộ.
- tình trạng thiết bị: mua được 1 thời gian thì hỏng hóc -> cần khá nhiều $ để sửa. Có nơi có thiết bị nhưng chưa có "bác sĩ chuyên khoa" để sử dụng. Lại còn có những thiết bị mua rồi nhưng không sử dụng được vì "thiếu hóa chất" - cái này lại không có trong danh mục được mua bán.
- xây dựng bệnh viện quy mô lớn " BV Đa khoa vùng Tây Nguyên" - quy mô 800 giường, vốn hơn 1.000 tỉ đồng nhưng đường nối từ quốc lộ đi vào còn lầy lội và heo hút lắm.
- Một vài bệnh viện Đa khoa thanh tra đụng đâu hỏng đó.  Ví dụ: "Bệnh viện Đa khoa Đak Nông -Máy phát điện dự phòng và 5 thang máy giá trúng thầu hơn 6,9 tỉ, được chủ đầu tư nhanh nhảu thanh toán hết cho nhà thầu. Khi Thanh tra đến phát hiện có tới 4/5 chiếc thang máy không còn hoạt động, và bệnh viện từng lập dự toán xin gần 529 triệu đồng chỉ để sửa thang máy hỏng."
- Trách nhiệm thuộc về ai và xử lý như thế nào: Ví dụ ở đây là bác sĩ Nguyễn Mạnh Cường - GĐ bệnh viện Đa khoa Đăk Nông - có những sai phạm với tính chất khá nghiêm trọng - tuy nhiên hiện tại bác đã về hưu, tuổi cao sức yếu.....-> cần xem xét đệ trình lên trên xin ý kiến giải quyết blabla.

Tóm lại là:
- Chuyện này cũng xảy ra như cơm bữa. Đây chẳng phải là vấn đề của riêng ngành Y tế - xây dựng chả đầy ra - mà xảy ra ở ngành Y Tế cũng dễ hiểu thôi vì ngành này rất có tiềm năng để "Ăn tiền rồi làm ăn láo toét". Bữa trước mình còn đọc vụ lùm xùm đấu thầu thuốc BHYT độ đau lòng cũng không hề kém cạnh vụ này.
- Các con số to khổng lồ, nghĩ mà xót thay cho cái hầu bao của nhà nước.
- Chung quy vẫn là lỗi do cá nhân quá ích kỷ chỉ nghĩ cho cái hầu bao của mình rồi làm liều, rồi do tập thể duyệt thầu duyệt đầu tư còn lỏng lẽo, quản lý thì chưa chặt chẽ dẫn đến sai phạm, sai phạm rồi thì truy tìm thủ phạm nhưng thủ phạm đã về hưu nên lại chờ 1 loạt các thủ tục trình này nọ để xin phương án giải quyết.
- Khổ nhất thì vẫn là bà con, nhưng người lẽ ra cần được hưởng dịch vụ y tế tốt nhưng kiểu bệnh viện đụng đâu hỏng đấy hay có máy "sịn" mà không có bác sĩ "sịn" để sử dụng thì tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn lắm.

Cái gì cũng muốn làm thật to, xây dựng thật oách nhưng cũng nên tính đến vận hành cái đó cụ thể như nào, cần những cái gì, hướng đến đáp ứng như cầu ở mức độ như thế nào. Kiểu cái hạt dẻ nhìn to đùng đẹp đẽ bóc ra thối gần hết thì cũng vứt đi mà thôi. Chỉ tốn tiền mua.

Có những cái kiểu quá rõ ràng, rõ như ban ngày, rõ là bức xúc, rõ là "cái gai trong mắt" nhưng đến đoạn nhổ nó đi thì còn chờ mòn mắt. 



Suy nghĩ vậy thôi.
Chào buổi sáng thứ 4.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét