Favorite quote:

  • There are 3 sorts of people in the world: those that are IMMOVABLE, those that are MOVABLE and those that MOVE.

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

3 tuần thất nghiệp - Sống Chậm Lại


Ở nhà thất nghiệp 3 tuần, mình đúc kết ra kha khá thứ, bản thân thói quen hay suy nghĩ cũng có chút thay đổi và mình coi đó là "chút trưởng thành".

- Hồi trước đi làm tối ngày, có khi cuối tuần có event cũng không ở nhà nhìn mặt bố mẹ mấy => Các cụ kêu suốt ngày đi, nhà cửa chả qua tâm. BÂY GIỜ, thất nghiệp ở nhà tối ngày, chỉ ngóc đầu ra đường mỗi lúc đi chợ sáng/chiều (đi bổ sung) thì lại vào diện "ngứa mắt", suốt ngày chỉ cắm mặt vào máy tính. phòng đóng kín cửa.
- Hồi trước đi làm tối ngày = ít gặp bố mẹ = nguy cơ bị soi xét giảm thiểu tối đa. BÂY GIỜ, thất nghiệp ở nhà = nguy cơ bị soi xét tăng lên (ví dụ sao không rửa xe đi lại để nó bẩn thế; sao không quét phòng đi tóc rụng nhiều thế....) = bị ăn chửi tơi bời suốt ngày mà toàn là những chuyện nhỏ nhặt mới đau. Nhiều khi cũng ức cơ mà đang ở nhà ăn bám bố mẹ nên ko dám mở lời kêu ca. Các cụ thì thế nào cũng nói được tất.
- Hồi trước đi làm tối ngày, tiền nong rủng rỉnh nhưng cũng không thấy bạn bè hẹn hò gì. BÂY GIỜ, thất nghiệp ngồi nhà bố mẹ nuôi thì bao nhiêu đám bạn rủ đi hẹn hò. Lại phải từ chối khéo mới đau :((
- Hồi trước đi làm tối ngày, nhà cửa không để ý. BÂY GIỜ, hàng ngày mình đều đặn dậy tưới cây cối, tập vài động tác hít thở, đi chợ, quét dọn nhà, chuẩn bị cơm nước. Gardening, cooking nhiều tự dưng thấy mình là phiên bản bà vợ gia đình trong tương lai quá. =)) Thêm 1 thói quen là lượn lờ blog đọc về những cái mà trước đây không phải mối quan tâm của mình rồi đâm ra có hứng viết blog. Lại thấy mình giống bà nội trợ hơn :)).
- Điều không thay đổi là bên mình luôn có chiến hữu - sát cánh cùng nhau từ hồi đi học, chạy deadline, lượn lờ cafe hay vỉa hè, lúc thất nghiệp, lúc nộp hồ sơ xin việc và lúc phỏng vấn. Tình bạn thật kỳ diệu <3.

Tuy nhiên làm bạn với máy tính hay đơn giản là "cái nhà" cũng không hẳn là xấu nhé.

- Mình dành nhiều thời gian chăm sóc "cái nhà" hơn. Thấy mấy công việc kiểu dọn dẹp cũng không tốn quá nhiều công sức khi mình nghĩ hồi còn bận rộn tối ngày ở ngoài. Nhiều khi chỉ là thấy mấy cái tóc ngứa mắt quá, chạy đi lấy chổi quơ quơ luôn cho xong. Rồi mình quan tâm đến mấy cái cây trên sân thượng hơn. Hồi xưa toàn bị mắng tội ko tưới cây, mỗi lúc như vậy mình lại tức tối với lý do thời gian đâu mà quan tâm đến những cái chuyện cỏn con ấy, đi làm về mệt muốn xỉu rồi, phải nghỉ ngơi chứ. Nhưng giờ thấy việc tưới cây cũng vui vui, dội vài gáo nước cho mấy em cây uống, trồng cây thấy nó lớn lên xanh tốt mình cũng cảm thấy vui. Nó giống như kiểu đứa con tinh thần, cần được chăm sóc, quan tâm và nó sẽ đem lại niềm vui cho mình.

- Chuyện bếp núc cũng được mình coi trọng hơn. Chuẩn bị một bữa ăn chất lượng để rồi nhỏ em về ăn ừng ực và khen chị nấu ngon thế là mình thấy sướng vô cùng. Việc sáng ra đi chợ và suy nghĩ xem hôm nay nấu món gì, kết hợp đồ mặn với rau như thế nào cho phù hợp cũng không hề đơn giản nhé. Rồi còn việc nấu nướng. có khi gọt 1 kg su su cũng ngốn đến nửa tiếng của mình, rồi ti tỉ thứ lặt vặt khác. Mình cũng không có khả năng làm món gì cầu kỳ hay cao sang, nhưng mình làm cẩn thận hơn với những món đơn giản. Và mình thấy rằng chậm rãi một chút, cẩn thẩn một chút thì thành quả nó không tồi tẹo nào.

Và làm việc gì cũng vậy thôi. Cái interest/passion mình thấy cũng chưa đủ. Thái độ với công việc đó, nghiêm túc và chỉn chu mới thực sự khiến mình đi tới cùng. Bản thân trước đây chỉ nghĩ có passion là làm gì cũng được. Nhưng cái passion đó mình cũng chả biết là gì, gọi là interest thì hợp lý hơn, nhưng interest nó chưa đủ mạnh để mình thực hiện công việc, với lại bản tính của mình là "cả thèm chóng chán" thì cái interest nó chỉ là cái mở đầu thôi, còn lại là chuyện của "yếu tố khác". Cái suy nghĩ này cũng được inspired bởi 1 buổi sáng lướt blog, mình vô tình ghé thăm blog của một chị viết về cuốn "Nắng thảo mộc" của anh LV Lâm. Chị viết với một sự ngưỡng mộ dành cho đầu bếp trẻ tuổi nhưng lại rất chín chắn trong suy nghĩ và công việc - niềm đam mê của anh ý. Đây cũng là cảm nhận đầu tiên khi mình nhìn thấy cuốn sách ở tiệm. Nghe về việc anh ra sách cũng được 1 thời gian rồi, nhưng mình cũng không mấy quan tâm lắm. Hôm nọ vô tình lượn lờ tiệm sách với nhỏ bạn, mình gặp "Nắng thảo mộc" trên kệ của sách dành cho "kitchen". Cầm cuốn sách trên tay, cảm nhận đầu tiên là mình thấy thật ngưỡng mộ vì cuốn sách quá đẹp, quá chi tiết. Nó cho ta cảm nhận được đứa con tinh thần thực sự của tác giả, đam mê, chỉn chu và nghiêm túc với sản phẩm của mình. Rồi mình lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, xấu hổ khi nhìn lại bản thân và mình đặt cuốn sách quay trở lại giá. 2 lý do không mua: 1 là lúc đó không dự tính đi mua sách nên ko mang theo tiền, 2 là cảm thấy ẩm thực Ý mình cũng không quan tâm lắm. Tuy nhiên, dạo gần đây suy nghĩ có chút thay đổi, mình cảm thấy việc vào bếp theo 1 cách nào đó là một công việc thú vị. Hơn nữa mình thấy khá inspired bởi cuốn sách không xét về nội dung mà xét về thái độ làm việc của tác giả. Quyết định sẽ rinh "Nắng thảo mộc" về, tìm hiểu thêm ẩm thực cũng không tồi chút nào. Mình thích ăn mà, mà "muốn ăn thì lăn vào bếp". => chốt lại của đoạn kể lể dài dòng này: Ngoài passion/interest (cái mà không phải ai cũng có/nhận ra là mình có thì thái độ nghiêm túc trong mọi việc sẽ quyết định kết quả của công việc đó.

Cảm thấy mình sống chậm lại và trưởng thành lên một chút. Tin vui là sắp hết thất nghiệp rồi. Chuẩn bị áp dụng suy nghĩ mới này lên công việc thôi. YEAHHHH!!!!!!!

Hay là dạo này mình sến sẩm quá nhỉ =))




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét